Gio Linh và Mẹ
Ngoảnh lại bốn chục năm rồi
Tuổi hoa râm nhớ. Một thời tuổi thơ
Ngày xưa như một giấc mơ
Quê hương giải phóng, rợp cờ vàng sao
Quê tôi nghèo, bên sông nhỏ
Mẹ tôi buồn bên nớ, nhớ bên ni.
Đêm đêm nước mắt đầm đìa
Nằm nghe tiểng nổ ngoài kia, giật mình
Cha về đêm ấy, lặng thinh
Tôi còn nhỏ dại chưa tường mặt cha
Các anh cầm súng xa nhà
Quê hương còn mẹ, nhạt nhòa tóc mây
Quên sao được trận càn năm ấy
Cả làng quê lửa cháy ngút trời
Bà con phiêu bạt chơi vơi
Người dạt ra Bắc, người nơi Tân Tường
Quê hương thành bãi chiến trường
Các anh các chị kiên cường bám quê
Nơi xa lòng mẹ hướng về
Đêm đêm tựa cửa trong chờ tin con
Thế rồi tin dữ dập dồn
Các anh các chị không còn, Mẹ ơi
Lặng thinh không giọt lệ rơi
Mẹ nhìn đau đáu, khoảng trời phương Nam
Ngày vui thống nhất ngập tràn
Mẹ ngồi lặng lẽ trước bàn thờ cha
Hết thời bên địch bên ta
Hết thời loạn lạc chạy ra xứ người
Vết thương cũng đã lành rồi
Nghĩa trang mình Mẹ lặng ngồi nhớ con
Xuân Mỵ, tháng 8 -2006